Truyện tiếu lâm

Thứ Sáu, 24/10/2014 21:17:01 +07:00

 

Chim non bay về hướng Đông tránh rét. Nhưng bay nửa đường thì nó bị đông cứng và rơi xuống đất, khi ấy có một con bò đi ngang ị lên nó một đống phân. Chim non cảm thấy ấm áp khoan khoái, hót lên mấy tiếng, giữa lúc này có chim đại bàng bay qua nghe tiếng hót nên nó gấp chim non đi mất.
Bạn biết không, đôi khi trong cuộc sống. Không phải ai bôi bẩn lên ta là hại ta và hiển nhiên không phải ai vớt ta ra chỗ dơ bẩn ấy là đang cứu vớt ta

Hai người bạn đi ăn quán gặp nhau:
- Vợ cậu là người như thế nào?
- Cũng giống như vợ cậu thôi.
- Giống thế nào được!
- Thế chẳng phải cậu nuốt không trôi các món cô ấy nấu nên mới mò ra đây sao?
- Cô ấy nói với tôi: Anh à, em biết em nấu ăn chưa được ngon lắm, vậy món nào anh thấy chưa vừa ý thì nói cho em biết nghe.
- Nói cho em biết để em không nấu món đó nữa đúng không? người chồng hớn hở.
- Không, em sẽ tiếp tục nấu hoài món đó cho đến khi nào anh ăn khen ngon thì thôi.

- Anh bạn : Ừ đúng rồi giống thật…

- Không ăn sáng không phải vì không có tiền ăn sáng, mà vì muốn tiết kiệm thời gian cho việc... ngủ.

- Tiền là thứ ngốn thời gian kinh khủng, để có nó, người ta phải làm nhiều việc: viết thư về nhà, xin bạn bè "viện trợ", "thăm" tiệm cầm đồ và viết đơn xin hoãn học phí...

- Khi quyết định không tấn công nàng nữa, không phải vì chàng không có duyên, không có năng khiếu, không đào hoa, không kiên trì, có đối thủ nặng ký... mà bởi một lý do đơn giản: một bông hồng Đà Lạt giá 20.000 đồng!

- Khi dùng dầu gội đầu của người khác, không phải vì mình không có tiền, mình kibo hay lợi dụng mà bởi vì loại dầu gội đó... phù hợp với tóc mình.

- Khi ta cắt mái đầu... đinh, hay xén đứt mái tóc dài chấm lưng... không phải vì ta ăn chơi đua đòi, mốt này kiểu nọ, mà vì muốn tiết kiệm nước và dầu gội đầu.

 

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng… Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một “quái vật” rồi khẽ đáp:
- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là…

 

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người hỏi:

- Này, cậu làm cách nào để chứng minh cho vợ biết là cô ấy cũng có lúc sai lầm?

- À, tớ yêu cầu cô ấy đánh đề – Anh kia đáp.

***

Sau khi từ chiếu bạc trở về, chồng sung sướng bảo vợ:

- Em biết hôm nay chơi bài anh gặp vận đỏ thế nào không? Bộ complet xanh da trời em mua cho anh có 200.000 đồng, vậy mà anh gán nợ được với giá 300.000 đấy!

 

Một ông đi du học ngoại quốc trở về với văn bằng tiến sĩ, nào văn chương, nào sử ký, nào pháp luật, nào kinh tế học, nào xã hội học, nào triết học, ngoài ra có cả phần y khoa bác sĩ và bằng kỹ sư cầu cống nữa. Bởi thế thiên hạ gọi ông là một “Bác học”. Nhưng người đời trọng ông bao nhiêu, thì ông lên mặt bấy nhiêu. Thậm chí với ai ông cũng chê là dốt, và ngồi với ai, dù người ấy là người cùng nước ông cũng thao thao xổ ra những tiếng ngoại quốc và những tiếng ngoại quốc…

Bữa nọ, nhà “Bác học” đáng kính phải qua một con sông rộng bằng chiếc thuyền tam bản. Thấy anh lái đò vừa chèo vừa nghêu ngao hát, ông nhổ nước miếng xuống sông đánh phì rồi hỏi:

Anh cũng biết văn nghệ nữa à?

Anh lái đò lễ phép:

Thưa ông tôi chỉ có biết chèo đò, chớ đâu có biết văn nghệ là cái gì?

Nhà bác học nói:

Văn nghệ mà anh không biết thì anh chết nửa đời người rồi. À mà anh có biết tiếng Anh hay tiếng Pháp gì không, có biết chính trị là gì không?

Dạ, không biết!

Thế thì anh chết nửa đời người nữa rồi.

Vậy anh có biết sử ký, pháp luật, kinh tế và khoa học gì không?

Dạ thưa ông, tôi đã nói tôi là dân ngu khu đen, chỉ biết chèo đò kiếm ăn, chớ không biết gì cả…

Không biết thật sao, trời ơi như thế thì anh cũng chết nửa đời người nữa vậy!

Nói đến đây ông định thuyết thêm, nhưng trời bỗng thình lình nổi gió, nước sông cuộn sóng lên ầm ầm, mà thuyền mới lênh đênh ra giữa sông. Anh lái đò sợ một mình chèo không kịp bến, muốn nhờ nhà bác học giúp đỡ một tay cho mau chóng thoát hiểm, nên hỏi:

Dạ thưa ông biết chèo không ạ?

Nhà bác học la:

Hứ, cái anh này, chèo, tôi đâu có biết!

Anh lái đò vừa chống chỏi với phong ba, vừa cười bảo:

Dạ thì hôm nay ông chết nửa đời người rồi đấy!

Nhà bác học ta lúc đó mới cảm thấy nóng mặt nóng tay, nhưng rồi sóng càng to, thuyền càng bị đánh, bị nước ào ạt tràn vào, biết không thể nào tránh khỏi bị đắm giữa sông sâu, sóng cả, anh lái đò hốt hoảng hỏi:

Chết, chết. Thưa ông, ông biết lội (bơi) không ạ!

Nhà bác học tái xanh mặt mày lại:

Dạ thưa anh, tôi không biết lội, lạy anh, anh cứu tôi, không thì tôi nguy mất!

Anh lái đò nhìn nhà bác học đáp:

Không biết lội nữa à! Chèng đéc ơi, thế thì hôm nay ông chết cả đời người, còn gì?

1 2 3 4 5 > ... >>

Đọc truyện cười mới nhất được cập nhật trên G+ của Heo Con