Vật quý…

Anh kia là học trò chữ nghĩa văn vật mà nghèo phải đi vay tạm của ông nhà giàu kia hết ít chục quan tiền, tới kì hẹn không có trả, nên bị bắt tới ở xó nhà lão nhà giàu.

Bữa ấy có ông nhà giàu khác quen tới thăm ông chủ nhà giàu ấy. Ngồi nói chuyện nói: “Ðây anh nhà giàu có tiếng, mà anh có vật chi quý không biết, chớ tôi, tôi có một vật thật quý”.
- Vật gì vậy, anh nói tôi nghe thử?

- Tôi có một con gà nó thường gáy: “Giàu có kho! Giàu có kho!”

Ông kia nghe vậy thì nói: “Giàu hú! Giàu hú!”

Chú học trò bị bắt nợ nghe gai lỗ tai, chạy vô xen rằng: “Thưa với hai ông tôi nghèo thì nghèo, tôi cũng có một cái cối đạp quý lắm”.

- Quý làm sao mà kêu là quý, nói nghe thử?

- Quý là hễ khi giã gạo, nhứt là khi giã lia thì nó kêu ngộ lắm.

- Nó kêu làm sao?

- Nó kêu: “Láo xược! Láo xược! Láo xược”.

Loading...

Có phải con tôi không?

Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ:
>>Xem thêm

Đâu có ngu như bố…

Lại nói về Điêu Thuyền… Điêu Thuyền được trời phú cho gương mặt xinh đẹp nên Thuyền không chịu học hành gì cả suốt ngày đàn ca, lắc giật…
>>Xem thêm

Bố than phiền về cô

Cô giáo bảo Tèo: - Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
>>Xem thêm

Ở đâu?

Tí gọi Tèo, Tèo không nghe, tức quá. Tí quát: - Tí: Nè, tai cậu để đâu mà không nghe tớ gọi hả ?
>>Xem thêm

Phải bằng hai..

Làng kia có một viên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi. - Một hôm nọ, Cải với Ngô đánh nhau, rồi mang nhau đi kiện . Cải sợ kém thế,
>>Xem thêm

Vẫn không có

Một ông khách gọi phục vụ bàn và bảo: - Này tôi chẳng thấy lát giăm bông trong chiếc bánh mì kẹp nhân này đâu cả. - Lạ nhỉ, ông
>>Xem thêm