marketing online
RSS

truyện cười hay mới nhất

truyện cười hay

Truyện cười hay là kho truyện cười lớn nhất Việt Nam, bao gồm những mẫu truyện vui, truyện hài, những câu chuyện cười mới nhất được cập nhật thường xuyên. Với mong muốn đóng góp tiếng cười cho cộng đồng, cho cuộc sống thêm ý nghĩa hơn, chúng tôi hi vọng đọc truyện cười giúp các bạn có những giây phút thật vui vẻ và thoải mái.

Một cô gái đầm đìa nước mắt cầu nguyện: "Xin Thượng đế ban phước lành cho con", và bỗng nhiên, cô nghe tiếng vọng:

- Rất tiếc, Ngài vừa mới đi "chat" xong, nên chắc không nghe thấy lời thỉnh cầu của con. Nhưng cứ yên tâm, cứ để địa chỉ lại, Ngài sẽ "mail" cho con lời ban phước.

Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi.

Một người lay vai bạn: "Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha". Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển.

Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng: "Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!".

Người bạn trên bờ trả lời: "Tao còn chờ, mày không thấy tấm biển khác có ghi: Vớt xác người chết đuối được thưởng 500 đô à?"

Hai con khỉ đi vào một quán bar và gọi hai cốc bia. Nhân viên phục vụ chưa bao giờ bán bia cho khỉ nên anh ta rất ngạc nhiên chạy lên lầu hỏi ý kiến ông chủ:

- Thưa ông! Có hai con khỉ ở dưới nhà đang gọi bia! Tôi phải làm gì bây giờ?

- Thì cứ phục vụ chúng nó đi, đồ ngu. Ồ, nhưng chờ đã nào. Chúng nó chắc không biết gì đâu, hãy tính giá gấp đôi nhé!

- Anh phục vụ chạy xuống lại và mang hai cốc bia cho những con khỉ và tính tiến gấp đôi. Tối hôm đó, hai con khỉ lại tới uống bia, thấy vậy, anh phục vụ nói: Ở nhà hàng chúng tôi có ít khỉ lui tới lắm...

- Con khỉ trả lời: Với cái giá cắt cổ như thế thì điều đó có gì là lạ đâu!!!

Ở đông ngô, 1 hôm, Tôn Sách và Đại Kiều cùng lên xe Buýt(Nghe nói là thuê của vợ chồng Mạnh Hoạch), 2 người chưa quen biết gì nhau. Trên xe đông đủ các tầng lớp từ Tôn Kiên tới tiều phu nên rất chật chội, Kiều tay khư khư nắm quả chuối mang đi từ nhà(Chuối này là loại quả mọc trên cây chứ ko có ý gì khác). Tôn Sách từ phía sau nhẹ nhàng nói với Kiều:

- Thưa cô. Kiều gắt gỏng:
- Cái gì, đang chật quá đây này.
TSách : Cô có thể bỏ tay ra có được ko ạ tôi thấy đau, và ngại quá?
ĐKiều : Ô hay bỏ thế nào được, đây là bữa sáng của tôi đó.
TSách :Vâng, bữa sáng của cô vẫn đang ở trong túi áo của cô, còn tay cô đang nắm “bữa tối” của tôi.

Một nhà văn trẻ than thở với bạn:

- Lão Y. thật là tệ, sau khi phê bình từng câu, từng chữ trong cuốn truyện của tớ, ông ta kết luận tớ là kẻ bất tài!

- Cậu đừng để ý đến ông ta làm gì, người ta vẫn bảo ông ta là con vẹt, chỉ chuyên lặp lại lời thiên hạ thôi mà.

Tên cầm đầu thị thần và bọn hoạn quan trong phủ chúa rất ghét Quỳnh. Chúng bèn bàn nhau tìm cách hại Quỳnh. Chọi với Trạng thế nào nổi về mặt đối đáp nghĩa lý, văn chương, bọn chúng bày ra chọi gà. Chúng nuôi nhiều gà nòi nổi tiếng, có con ăn giải mấy năm liền, nức tiếng cả kinh kỳ, phố Hiến. Lúc đầu chúng đến gạ, Quỳnh từ chối. Sau thấy chúng nài nỉ năm lần, bảy lượt, Quỳnh chậc lưỡi: “Ừ thì chọi”. Bên kia mừng rơn, vội về phục thuốc, phục sâm cho gà đẫy lực trước khi ra sân đấu. Chúng còn dẻo miệng tán tỉnh mời được cả chúa nhận lời đến ngự tọa cuộc vui.

- Sới chọi mở giữa ban ngày vào một buổi sáng tại sân nhà Trạng. Không kể nhà chúa và lũ lâu la hầu cận, hôm ấy nhiều quan văn, quan võ trong triều, cùng dân chúng kinh thành nghe tiếng, chen chúc chật như nêm.

- Một hồi ba tiếng trống vừa dứt, cả hai đều tung gà ra sới. Gà của bọn quan thị, thoạt trông đủ biết là gà chiến lão luyện. Da nó trần trụi đỏ au, đôi mắt là hai hòn than lửa, mỏ thì quặp xuống, trông còn dễ sợ hơn mỏ đại bàng. Nó chưa rướn cổ, giang cánh, chỉ mới ướm cựa đặt những ngón chân xuống nền bằng mà bụi cát đã vẩn lên từng đám… Trong khi đó, trông đến gà của Trạng, ai cũng phải cười. Không những nó thiếu khí thế oai phong, ngay đến cốt cách bình thường của một con gà chọi cũng không có được. Nhìn kỹ, nó như loại gà sống thiến, nhưng ở đây, chưa có ai có thể bất ngờ tới điều đó. Biết đâu đấy “tâm ngẩm đá ngầm chết voi” thì sao?

- Hai “đấu thủ” gặp nhau ở vòng giao chiến thứ nhất. Người ta thấy gà của Trạng không thu thế gì, đập cánh phành phạch nhảy chồm ngay lên mổ vào đầu đối phương. Số đông khán giả vốn có cảm tình với Trạng ghét lũ nịnh thần quan hoạn, đã vỗ tay reo hò. Vừa ngay đấy, con gà thiện chiến kia ra miếng. Chỉ một loáng, nó xỉa cựa chân trái vỡ ức con gà của Trạng… Kẻ “chiến bại” rũ lông cánh nằm giẫy đành đạch… Trên chòi cao, chúa cả mừng cười khoái trá. Người đứng xem chán ngán bỏ về, còn bọn quan thị thì hò reo đắc thắng. Một tên đến trước mặt Trạng, nói khiêu khích:

- Thế mà có kẻ dám bảo gà của Trạng mấy lần chọi thắng gà của xứ Tàu. Té ra chỉ toàn đồn hão!

- Quỳnh làm bộ buồn phiền đáp lại: Vâng, các ông nói phải. Trước kia gà của tôi cũng cứng cựa, nhưng từ khi nó bị thiến nó mới đâm ra đổ đốn thế này.

- Bây giờ  nhà chúa và lũ tay chân mới biết Trạng chơi xỏ, đem gà thiến ra chọi với gà chính cống. Thầy tớ chúa tôi bẽ mặt, nháy nhau rút quân cho nhanh. Trạng vẫn không tha, cứ lễ mễ ôm con gà chết, chạy theo đám quan gia, cờ, quạt… mà khóc:

- Khốn nạn thân mày , gà ơi! Mày đã bị thiến thì còn đua đòi làm gì? Tao đã bảo, mày không nghe, mày cứ ngứa nghề mà tranh chọi…Hu…hu… mày chết nhục nhã, hèn hạ cũng là đáng đời mày, chỉ thương tao tốn cơm, phí thóc, mất công toi nuôi mày, gà ơi là … con gà… bị thiến… kia ơi!

- Tiếng Trạng khóc gà “đuổi” tận vào cung cấm. Bọn quan lại đóng chặt mấy lần cửa, vẫn còn nghe văng vẳng câu chửi mỉa đau như hoạn.

1 2 3 4 5 > ... >>